Welcome to Visa Vietnam Canada

Business Phone
Contact time

Mon-Sat: 9.00-18.00

Câu chuyện 6h chiều Canada, chân tình có còn không?

Tháng Năm 10, 2019BY Visacanada

Giờ này là 6h chiều Canada, tôi đang nghỉ giải lao, ngắm nhìn cây mộc lan trước nhà, không gian sao yên bình thế. Tự hỏi có ai đang cảm giác bình dị như tôi không?
Điện thoại vang lên với số điện thoại Việt Nam, tôi ngạc nhiên, không hiểu sao giờ này có người Việt Nam số lạ mà gọi.
Bắt phone hello, đây dây bên kia giọng cô gái người rặc tiếng nam hoặc miền tây. Cô thỏ thẻ: “ em chào chi, chị có phải là chị Mandy không ạ?
Tôi trả lời em, Chi đây, Chị giúp gì cho em?
Em ấy trả lời “ Dạ, em gọi từ Việt Nam, em nghe nói về Chị rất nhiều trên mạng, rất nhiều người nói về Chi, Chi tốt giúp đỡ rất nhiều người nên em mạo muội gọi cho Chị.
Tôi……….. không biết trả lời sao, à ừ mãi tôi nói, uh có gì em cứ nói di
Em nói “ Chi ơi Chi có thể giup giùm Chồng em không Chi, Chồng Em đang ở Canada đó Chi, anh ấy bị thương ở chân, nên không đi làm được, em không biết làm sao, Chi có thể giúp tìm việc cho Chồng em không Chi, Em biết Chi đã giúp đỡ rất nhiều người”
Tôi nói, ồ, em ơi Chi không chắc Chi giúp duoc viec này, việc làm ở đây đâu có thiếu Em, chỉ có chịu làm hay không thôi. Tôi nói, em ơi sao em lại ở Vn, chồng em sao không bảo lãnh em sang đây?
Em ậm ừ một hồi, “ Chi ơi, tụi em, em đã có một đời chồng, Anh cũng đã co hai đời vợ, anh ấy đáng thương lám Chi, anh ấy lấy đời vợ đầu tiên, anh ấy thất nghiệp, cô ấy bỏ, anh ấy ko lấy tài sản, để lại hết cho hai đứa con, rồi anh trở về VN, sau đó gặp một cô Ha Tinh, cô ấy lừa hết tiền…………Rồi sau này anh ấy cũng buồn quá…………rồi tụi em gặp nhau……………có 1 đứa con 8 tháng rồi Chi. Em biết bên đó khó khan nên em ở đây làm việc. Em mới nói với anh ấy, thương nhau là được, không cần gì. Anh ấy gặp em tay trắng chi ạ…..
Nghe đến đoạn này…….tự dưng cảm dộng quá……….mặc dù phận gái đã lắm chông chênh, mình hiểu được, vậy mà vẫn còn rất nhiều người phụ nữ…rất chân tình………..không đòi hỏi gì nhiều, chi biết thương thôi…………
Tôi nói, “ em ơi, ở xứ này tay trắng là bình thường em. Hai vợ chồng cùng gắn bó sẽ tạo dựng được” Chi nghĩ nên đưa hai me con sang đây”
Em nói “ Chi ơi anh muốn lắm, không dám xin tiền bệnh vì thương tật, mà sợ ăn tiền bệnh thì sao này không bão lảnh con được, tội nghiệp con”
Tôi nói” Em ơi đúng là ăn tiền xã hội là không được nhưng ăn tiền bệnh vẫn được bão lảnh vợ, vì đó là chinh sách ngoại lệ của chính phủ”
Em òa trong sự ngạc nhiên, “ vậy hả chi, mừng quá, để em nói ảnh nha Chi”, Mà còn việc làm không biết sao. Chi ơi anh ở khu Jane and Finch đó Chi, anh nói ko co viec làm”
Tôi nói” rất nhiều thành phố, đầy việc không ai làm, vì nhiều việc tây trắng họ ko làm em à…”
Em nói trong mừng rơ, vậy ah Chi, em thi em biết làm móng chi a.
Tôi nói, vậy hai vợ chồng nên đoàn tụ, nếu đồng lòng, sẽ được thôi.
Em xin phép sẽ gọi lại tôi. Cuộc gọi 10 phút nhưng…………….
Tự trong lòng tôi cảm phục và mong cô gái này hạnh phúc vì tấm lòng………quá rộng lượng. Rất nhiều phụ nữ như thế, nhưng tôi cũng biết nhiều người đàn ông cũng ko biết trân trọng. Mong là sau hai lần thất bại gia đình, người này sẽ tốt với em.
Nhưng biết rằng, ở xứ tư bản thì việc đó thì chưa biết là có tốt với em ấy không nhưng mình tin rằng cứ cho đi, thì sẽ nhận được nhiều. Tình yêu chân tình thì không toan tính, chỉ biết trao đi chẳng cần gì cho bản thân. Không nhất thiết là tình yeu trai gái, tình yêu giua người với người cũng thế….Mong sẽ nhìn thấy tia sáng cho cô gái này……………………
Nhìn ra phia cửa sổ, trời đã chiều vàng, hoàng hôn đã dần xuống. Mưa cũng đã tạnh, mà lòng tôi thì cứ trĩu nặng. Phận đàn bà…!

P/s Hình là câu cầu từ Windsor bắt sang Detroit

Source